em chi co the thich anh

Weed a little bit, mặt trăng này đang dần to lên, sunshine. Môi em chạm miệng ly, hải âu tản mản cản biển liệng đi. I'm Jerry, babe I share my cheese. Miệng anh giữ nắp champagne, tai đang đuổi bắt âm thanh. I'm feeling crazy, give me a beat. Please give me a beat when I'm making breakfast. Em bảo: đợi chờ chi! Sao anh xa em mãi? Lời em buông cứng cỏi, Lệ em trào mắt đen. Sao anh tin lời nói, Mà không nhìn mắt em?. Đọc một loạt 3 bản dịch vừa nêu, có lẽ bạn đọc cũng đồng ý: bản dịch đầu tiên của dịch giả "bí ẩn" vẫn hay nhất. Nó toát ra được Quê hương anh nước mặn đồng chua. Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá. Anh với tôi đôi người xa lạ. Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau. Súng bên súng đầu sát bên đầu. Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ. Đồng chí! Em hãy nêu một thành ngữ có trong đoạn thơ trên Thich Nhat Hanh Ordained as a monk aged 16 in Vietnam, Thich Nhat Hanh soon envisioned a kind of engaged Buddhism that could respond directly to the needs of society. He was a prominent teacher and social activist in his home country before finding himself exiled for calling for peace. Bài hát never let you go / 我只喜歡你 (anh chi thich em ost) do ca sĩ Tat Cat (sa Ji) thuộc thể loại Pop. Tìm loi bai hat never let you go / 我只喜歡你 (anh chi thich em ost) - Tat Cat (sa Ji) ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Never Let You Go / 我只喜歡你 (Anh Chỉ Thích Em OST) chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Ứng dụng mới cũng sẽ cung cấp các cải tiến cho tính năng "Memories", mặc dù bài đăng trên blog của Grochocki không nêu chi tiết chính xác những gì khác biệt. Hình ảnh: Microsoft Chế độ xem thư viện mới trong ứng dụng Photos được thiết kế lại của Microsoft dành cho Windows 11. Vay Tien Nhanh Home Credit. Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 101Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Editor JinsHạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung trong trường học vốn đã không vừa mắt suy nghĩ của Hạ Mộng Ngư luôn cảm thấy, Từ Tử Sung là một tên "mọt sách bốn mắt" vô cùng nóng Tử Sung thì lại thấy, Hạ Mộng Ngư đúng là "đứa học ngoan" của đến khi cả hai cùng xuất hiện trên sàn đấu của câu lạc bộ...Một người vận bộ đồ thi đấu, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp, là nhà vô địch boxing liên tiếp 99 người diện váy ngắn, để lộ bắp đùi trắng nõn, là một boxing cheerleader vạn phần khiêu Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau....Ngụy quân tử!Giả đứng đắn. Văn án Trong trường, Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung vốn không vừa mắt nhau. Hạ Mộng Ngư cảm thấy, Từ Tử Sung là một tên “mọt sách bốn mắt” vô cùng nóng tính. Từ Tử Sung thì lại thấy, Hạ Mộng Ngư đúng là “đứa học trò ngoan” của thầy. Cho đến khi cả hai cùng xuất hiện trên sàn đấu của câu lạc bộ…Một người vận bộ đồ thi đấu, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp, là nhà vô địch boxing liên tiếp 99 trận. Một người diện váy ngắn, để lộ bắp đùi trắng nõn, là một boxing cheerleader vạn phần khiêu Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau. … Ngụy quân tử! Giả đứng cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng Tan học, Hạ Mộng Ngư cố ý thu dọn sách vở một cách chậm chạp, đợi cho đến khi cả lớp đã về hết, cô mới đi đến trước mặt Từ Tử Sung, gõ gõ xuống bàn cuối thường là Hóa hoặc Sinh, về cơ bản là Từ Tử Sung toàn Tử Sung ngẩng đầu, lại là ánh mắt sâu hút đó."Tan học rồi, về.", Hạ Mộng Ngư bực mình không biết rốt cuộc Từ Tử Sung này bị sao nữa, đang ngủ mà cũng có thể tỉnh táo ngay được, đây là trường học chứ không phải rừng rậm hoang vu."Tôi trực nhật hộ cậu, cậu làm gì thì làm đi.""Ờ... Được."Từ Tử Sung không hề khách sáo chút nào, có điều, Hạ Mộng Ngư cũng không muốn Từ Tử sung khách sáo với mình, người ta vì cứu cô nên mới bị thương, cô giúp người ta trực nhật là lẽ phải thôi. Hạ Mộng Ngư không thích mắc nợ người khác, cô thà rằng người khác mắc nợ mình chứ không chịu để người khác phải chịu cầm lấy chổi, bắt đầu quét rác, thấy Từ Tử Sung không có ý đi về thì nói "Cậu về đi, đừng ở đây cho phí thời gian ra.""Không sao, lát nữa tôi đi đổ rác với cậu. Tôi làm việc tôi muốn ở đây là được rồi.""Thế thôi, tùy cậu."Hạ Mộng Ngư cũng không khách sáo với cậu, dù sao thì một mình cô cũng không khiêng nổi cái thùng rác nặng Tử Sung lại bắt đầu cởi áo."Cậu làm gì đấy?", Hạ Mộng Ngư kích động nói "Không phải cậu định tập chống đẩy đấy chứ? Cậu không sợ miệng vết thương toạc ra à?"Từ Tử Sung thoáng khựng lại, bất đắc dĩ nói "Hôm nay tập chân, không cần đến tay.""À..."Từ Tử Sung tiếp tục cởi áo. Hạ Mộng Ngư nhìn cậu không dời mắt, ngay cả nước bọt cũng cảm thấy tiết ra nhiều hơn một Mộng Ngư ho nhẹ một tiếng, cúi đầu quét rác tiếp nhằm che đi sự xấu hổ của mình."Không thể hiểu nổi sao lần nào tập cậu cũng phải cởi áo nữa. Áo làm phiền cậu hay sao hả...", Hạ Mộng Ngư than thở."Tại vì sẽ ra mồ hôi.""Ra mồ hôi thì lau đi, nói như kiểu chẳng ai ra mồ hôi không bằng.""Tôi không mang áo sạch, lát nữa lên tàu điện ngầm sẽ làm ảnh hưởng đến người khác.""Dù sao thì cậu luôn có lý do là được rồi..."Từ Tử Sung cởi áo ném sang một bên rồi bắt đầu khởi động làm nóng người. Dáng người cậu đúng chuẩn vai rộng eo hẹp, Hạ Mộng Ngư không kiềm chế được, ánh mắt dần chuyển xuống vị trí dưới bụng gian trước trên mạng có phổ biến cụm từ "eo chuẩn man", có lẽ chính là kiểu eo giống như Từ Tử Sung?Quả nhiên siêu gợi cảm...Hạ Mộng Ngư nhìn lên trên, bỗng nhiên phát hiện Từ Tử Sung đang nhìn mình với vẻ mặt như cười như người nhìn nhau, Hạ Mộng Ngư vội vàng thu lại ánh mắt, tiếp tục quét rác, chỉ mong che giấu đi sự thật là mình đã bị Từ Tử Sung mê hoặc."Cậu để ý chuyện tôi cởi áo không?", Từ Tử Sung đột nhiên hỏi."Để ý.", Hạ Mộng Ngư trả lời không chút do dự."Nhưng sao tôi lại thấy cậu rất thích nhỉ?"Để ý với thích không hề mâu thuẫn nhé...Hạ Mộng Ngư liếc xéo một cái, "Từ Tử Sung...""Hả?""Vẻ mặt không chút biểu cảm của cậu thật sự không hợp để nói mấy lời đong đưa như thế đâu.""Ồ."Từ Tử Sung khởi động qua rồi bắt đầu luyện cho Hạ Mộng Ngư đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị một phen chấn Tử Sung đứng trên bục giảng, vào tư thế chuẩn bị rồi bỗng nhiên lấy đà bằng một chân, cả người phi lên, ổn định đáp xuống mặt bàn giáo viên...Hạ Mộng Ngư còn đang nghĩ vừa rồi mình bị hoa mắt. Không thể nào chứ?Đây là việc mà người bình thường làm được ư?Sức bật này quá đáng sợ...Nhưng dường như Từ Tử Sung đang đáp lại sự nghi ngờ của Hạ Mộng Ngư, cậu cứ lặp đi lặp lại động tác đó liên Mộng Ngư chắc chắn mình không nhìn lầm, Từ Tử Sung thật sự lấy đà tại chỗ rồi nhảy lên bàn giáo giáo viên ít ra cũng phải từ 1m2 đến 1m4, hơn nữa lần nào cậu cũng đáp chân rất gọn gàng, nhẹ nhàng, như thể không hề bị ảnh hưởng bởi lực hút của Trái Đất vậy. Rốt cuộc là thế nào mà lại làm được như vậy?Hạ Mộng Ngư há hốc miệng nhìn Từ Tử Sung, mãi vẫn không lấy lại được tinh khi Từ Tử Sung làm xong bài tập thứ nhất, cậu mới quay ra nhìn Hạ Mộng Ngư đang ngắm mình đến mức cằm không nhúc nhích, nhịn không nổi bèn cười, "Quả nhiên là cậu cực kỳ thích..."Lúc này Hạ Mộng Ngư mới tỉnh táo lại được. Con người này sao lại buồn nôn như vậy chứ?"Tôi bị hù có được không?...", Hạ Mộng Ngư vẫn bày ra vẻ mặt không thể tin nổi, "Sao cậu lại làm được?""Đâu có khó."Lại điêu, thế này còn không khó? Rõ ràng là việc không phải người bình thường có thể làm được."Có một chân mà cậu đã nhảy được cao thế rồi, vậy hai chân thì nhảy được bao nhiêu?""Khoảng hai mét..."Nếu không phải vừa rồi tận mắt chứng kiến Từ Tử Sung nhảy bằng một chân lên bàn giáo viên, thì nhất định Hạ Mộng Ngư sẽ cảm thấy Từ Tử Sung đang chém gió. Nhưng rõ ràng cô vừa bị một phen sửng sốt, cho dù bây giờ Từ Tử Sung nói cậu nhảy được lên đến trời thì cô cũng sẽ không phải vì sợ quá nịnh bợ, thì chắc chắn Hạ Mộng Ngư sẽ tặng cậu một tràng pháo tay."Siêu thế, sao cậu lại siêu thế, quá đỉnh..."Hạ Mộng Ngư khen một cách khoa trương như vậy lại khiến Từ Tử Sung có chút ngượng ngùng."Cũng tàm tạm..."Từ Tử Sung xoay người tiếp tục tập luyện, che đi vẻ ngại ngùng của Tử Sung bắt đầu chuyển sang bài tập thứ hai. Hạ Mộng Ngư giả vờ bình tĩnh tiếp tục quét rác, nhưng ánh mắt vẫn không khống chế được mà bám lấy Từ Tử tác của cậu vẫn tràn ngập sức mạnh, vừa nhanh vừa gọn, quả thật như động tác của một con báo kiếp...Chắc chắn là Từ Tử Sung đang muốn quyến rũ cô!Quét dọn xong thì Từ Tử Sung cũng tập xong, cậu vừa uống nước vừa chìa tay ra với Hạ Mộng Ngư."Hả? Gì?""Khăn mặt."Hạ Mộng Ngư bất đắc dĩ lôi khăn ra cho cậu. Xem ra ngày mai cũng phải mang khăn cho ông tướng này rồi, hệt như cô là người hầu của cậu Tử Sung lau mồ hôi, Hạ Mộng Ngư cũng bắt đầu quan sát cậu, trong lòng bỗng dưng sinh ra một nỗi nghi hoặc. Rõ ràng hai năm vừa rồi cô rất ít nói chuyện với Từ Tử Sung, vậy mà tại sao giờ ở cạnh nhau lại như đã quen rất nhiều năm rồi, như có một sự ăn ý mà chính cô cũng không giải thích nổi?Có lẽ nào là vì trộm quan sát cậu ta một thời gian dài?"Tôi đẹp đến thế cơ à?", bỗng Từ Tử Sung nói, "Lau miệng đi, nước miếng thì phải giữ lại."Hạ Mộng Ngư lườm nguýt một cái, đáng nhẽ ra nên ghi âm lại câu nói này của Từ Tử Sung, rồi để mọi người cùng nghe mấy lời càn rỡ này xem buồn nôn đến độ điều, Hạ Mộng Ngư vẫn bất giác lau khóe phải là chảy nước miếng thật đấy chứ?Hai tiết cuối của ngày hôm sau là Toán."Có điểm bài kiểm tra rồi, tôi đọc điểm nhé."Trong lớp tràn ngập tiếng kêu rên, bài thi hôm qua quá khó, cô Toán quả thật quá biến thái."Sao? Đều biết là làm không tốt hả? Không cần tuyệt vọng, bài kiểm tra lần này là để đả kích các em mà."Quả nhiên biến thái..."Có điều tôi rất ngạc nhiên, lần này cả khối chỉ có lớp mình có người được điểm tuyệt đối."Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hạ Mộng Ngư. Cái này thì có gì mà ngạc nhiên? Học thần trong khối này..."Hơn nữa lại còn là hai bài điểm tuyệt đối. Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung, 150 điểm.", cô giáo rút ra hai tập giấy, đầu mày cuối mắt đậm vẻ vui sướng, "Nào, lên mang bài về."Từ Tử Sung và Hạ Mộng Ngư đồng thời lên bục giảng nhận bài. Hai người thoáng liếc nhau, không cần nhiều lời đã hiểu, cùng cầm bài về trường kế tiếp khá thảm người làm được hai câu cuối không nhiều, tương đương với việc tự vứt đi của mình 27 điểm. Vì thế điểm của cả lớp đều không tốt cho lắm, gần như ai cũng ủ rột lên nhận bài đọc điểm vừa gọi lên bảng lấy bài về là tiết mục mà cô Toán yêu thích nhất, không chỉ lớn tiếng đọc điểm, mà lúc học sinh lên lấy bài về còn ca cho một tràng."Cái câu cho điểm mà còn sai được!""Cậu nhìn xem cậu làm ăn thế này này. Tôi chưa giảng bao giờ à? Thay đổi dạng đi một tí là không nhận ra à?""Giời ơi, tôi hối hận quá là hối hận, ngày xưa không học cho đến nơi đến chốn để giờ phải lưu lạc đến đây dạy một đám dốt nát.""Cái đề này lần trước tôi ghi ở góc bảng này nhé! Cả lớp có mình cô sai thôi đấy!"Ai nấy đều bị cô nói cho méo mặt, tức mà không dám nói nhiên càng tệ càng cùn!"Cả lớp có mười phút xem lại bài, xem xong thì bắt đầu làm đề."Tiết thứ nhất trôi qua nhanh chóng, nhưng cô giáo vẫn không có ý định cho nghỉ."Nội dung hôm nay tương đối nhiều, lớp mình không có giờ giải lao, lát nữa nếu xong sớm thì tôi cho tan sớm hai mươi phút."Gớm, cô chưa bao giờ nói xong trước giờ nhiên cô lại dạy quá giờ, hơn nữa còn là quá nửa tiếng. Cho nên, trên cơ bản, lúc chữa đến câu cuối là mọi người đã âm thầm thu dọn sách vở, chỉ chờ cô dặn dò bài tập xong là lao hết ra khỏi phòng học. Năm phút sau khi cô báo tan lớp, trong phòng đã sạch bóng nhiên tan học vẫn tích cực hơn là vào tiết cuối là Toán nên Từ Tử Sung hiếm khi không ngủ. Hạ Mộng Ngư lại gần rồi nói "Đi, đến bệnh viện, tôi đi thay thuốc cùng cậu.""Không trực nhật à?"Từ Tử Sung ngày nào cũng đi học muộn, báo hại Hạ Mộng Ngư ngày nào cũng phải trực Mộng Ngư nhìn đồng hồ rồi ra quyết định "Không còn sớm nữa, đến bệnh viện trước, trực nhật thì để sáng mai tôi đến sớm làm sau.""Ờ", Từ Tử Sung ngẫm nghĩ rồi nói, "Không hay lắm đâu, phiền cậu."Hạ Mộng Ngư lại lườm nguýt, kéo thẳng Từ Tử Sung ra ngoài."Ở đâu ra nhiều lời thừa thãi thế, bớt khách sáo đi, nhanh lên."Vết thương của Từ Tử Sung hơi nhiễm trùng một chút, tuy nhiên tình hình không nghiêm trọng lắm. Bác sĩ dặn dò vài câu, thay thuốc, hẹn lịch thay thuốc rồi để hai người Mộng Ngư phải vội về nhà nên tạm biệt Từ Tử Sung ở cổng bệnh viện."Cậu đi gì về? Tôi lên tàu điện ngầm, rẽ hướng kia.""Ừ, tạm biệt."Hạ Mộng Ngư không yên tâm, bèn cau mày nói, "Cậu chú ý ăn uống đấy.""Ừ.""Nhớ uống thuốc tiêu viêm đúng giờ, hôm nay ở trường không thấy cậu uống, cậu xem đi, nhiễm trùng thật rồi đấy."Từ Tử Sung giơ tay xoa xoa chóp mũi, gương mặt thoáng vẻ mất tự nhiên."Tôi quên mất... Sao cậu biết tôi không uống?""Tôi vẫn nhìn đấy!", Hạ Mộng Ngư giơ hai ngón tay chỉ vào mắt mình rồi lại chỉ vào mắt Từ Tử Sung, tỏ vẻ uy hiếp, "Nhất cử nhất động của cậu đều không thoát khỏi thiên lý nhãn của tôi đâu."Từ Tử Sung bất đắc dĩ cười, "Mai sẽ uống.""Thôi đi, mai đến giờ uống thuốc tôi sẽ gửi tin nhắn nhắc cậu, nhớ phải cầm di động đấy, đặt số của tôi ở chế độ đặc biệt chú ý đấy."Từ Tử Sung trầm mặc trong chốc lát nhưng vẫn gật đầu."Được.""Mai đừng đến muộn nữa! Đừng báo hại tôi lại phải trực nhật.""Tôi sẽ cố."Lại là "Tôi sẽ cố", Hạ Mộng Ngư nghe thấy ba chữ này là lại chẳng ôm hi vọng gì nữa, chắc mai lại phải trực nhật rồi."Được rồi, tôi về trước đây."Hạ Mộng Ngư lôi di động ra, mở app học tiếng Pháp, đang chuẩn bị đeo tai nghe thì thấy Từ Tử Sung gọi mình bằng giọng nghiêm túc khác thường."Hạ Mộng Ngư.""Hả?"Hạ Mộng Ngư nhìn Từ Tử Sung với vẻ đề Tử Sung liên tục có biểu hiện nghiêm túc lại khiến Hạ Mộng Ngư nổi da gà."Nghiêm túc thế làm gì? Không lẽ định thổ lộ với tôi đấy chứ?"..."Không phải.""Ồ, thế thì gọi tôi làm gì?""Sao cậu lại đối xử tốt với tôi như thế?""Tôi đối xử tốt với cậu thế nào?", Hạ Mộng Ngư mơ hồ hỏi."Trực nhật hộ tôi, nhắc tôi thay thuốc, cùng tôi đến bệnh viện. Còn cả bữa trưa hôm trước nữa, cậu cố ý vào để nhắc Mạnh Huy là tôi không được ăn cay đúng không?""Á? Vì cậu cứu tôi, tôi làm những chuyện đó chẳng phải là lẽ thường sao?", Hạ Mộng Ngư bình tĩnh nhìn Từ Tử Sung, thấy dáng vẻ nghiêm túc này của Từ Tử Sung, cô nặng nề thở dài một hơi, giơ tay vỗ ngực cậu, nhân thể sờ cơ ngực rắn chắc của cậu rồi bất đắc dĩ nói "Đứa bé đáng thương này, thế mà gọi là đối xử tốt với cậu ư? Nếu mà tôi tích cực hơn tẹo nữa chắc cậu bị dọa chết khiếp luôn nhỉ?"Từ Tử Sung không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Hạ Mộng Ngư, biểu cảm đúng thật là chỉ biết câm nín."Hạ Mộng Ngư...""Hả?", Hạ Mộng Ngư vờ cười với Từ Tử Sung, "Lại gọi gì tôi?""Tay cậu...""À...", Hạ Mộng Ngư thu bàn tay đang đặt trên ngực Từ Tử Sung về, không biết ngại mà cười, "Ha ha, tập luyện hiệu quả ghê. Cậu còn chuyện gì muốn nói với tôi nữa không?"Từ Tử Sung lắc đầu."Thế thì mai gặp lại, về thôi."Hạ Mộng Ngư đeo tai nghe rồi xoay người tháng Bảy trời lâu tối, tuy đã bảy giờ nhưng mặt trời vẫn chưa biến mất khỏi đường chân trời, xa xa trên không trung có một áng mây trắng nhuộm hồng, tựa như màu nền cho tiết hè ngày hôm Tử Sung nhìn theo bóng Hạ Mộng Ngư, bỗng khẽ thở dài một Mộng Ngư...Cô ấy đâu chỉ là nguy hiểm, mà là phần tử khủng Một tuần mới lại bắt này cô chủ nhiệm lại có trò mới, học sinh đi muộn không phải dọn vệ sinh nữa, mà phải ngồi ngay cạnh bục giảng. Có hai chỗ ngồi, chừa lại cho hai người đến muộn lẽ do hình thức phạt này quá dã man, nên ngay cả Từ Tử Sung cũng đến sớm một cách bất ngờ, tiếng chuông vừa vang lên là đã có mặt ở trước cửa lớp."Ôi chao, thánh ngủ hôm nay đến sớm quá cơ.", cô chủ nhiệm nói móc, "Mặt mũi cậu lại sao thế này, ngã từ trên giường xuống hả?""Vâng."Từ Tử Sung nhận chủ nhiệm thoáng lườm một cái rồi phẩy tay, "Vào đi, hôm nay không tính là cậu đến muộn."Chờ cả lớp đến hết, cô chủ nhiệm mới tuyên bố đổi chỗ thị lực của cả lớp, cũng vì công bằng, mỗi tháng cô chủ nhiệm lại đổi chỗ một lần. Phương thức đổi chỗ là tráo từ trái sang, từ dưới thể sẽ là, nếu bạn đang ngồi ở dãy đầu tiên của tổ một, thì giờ sẽ đổi sang dãy thứ hai của tổ hai. Lần lượt theo các lần đổi, thì dãy cuối cùng của tổ một sẽ được đổi sang dãy đầu tiên của tổ trung học trọng điểm luôn rất đông, một lớp có đến năm sáu mươi học sinh, phòng học nào gần như cũng chật ních. Vậy nên, tổ hai và tổ ba hợp thành một, bốn chỗ ngồi sát nhau. Hơn nữa, số thành viên của mỗi tổ không giống nhau, cho nên bốn chỗ ngồi sát nhau đó sẽ thay đổi theo từng thay đổi này, Từ Tử Sung, Mạnh Huy, Hạ Mộng Ngư, Phạm Tiểu Kiều, hợp thành bốn người ngồi cùng một dãy mọi người nhìn thấy Mạnh Huy và Hạ Mộng Ngư cùng ngồi xuống, ai nấy cũng xì xào bàn như Mạnh Huy có chút ngượng ngùng, nhưng trên mặt vẫn khó giấu nổi vẻ vui mừng, mà vẻ vui mừng đó đương nhiên là bị cô chủ nhiệm phát hiện ra."Từ Tử Sung.", cô chủ nhiệm nghiêm túc nhìn Mạnh Huy, "Cậu đổi chỗ với Mạnh Huy, trông cậu ta đắc ý kìa."Mạnh Huy vừa ngồi xuống, nghe cô chủ nhiệm nói thế thì cả người cứng đờ, đưa mắt nhìn cô với vẻ không thể tin nổi."Nhìn tôi làm gì? Đứng dậy mau!"Vẻ mặt thất vọng của Mạnh Huy khiến cả lớp cười ầm lên, cậu chàng ủ rũ cầm ba lô, đổi chỗ với Từ Tử bộ quá trình, Hạ Mộng Ngư chỉ lẳng lặng dọn bàn, coi như những chuyện này không liên quan đến phía bên trái nhét ba lô vào ngăn bàn, dứt khoát ngồi xuống, không một động tác dư Mộng Ngư cảm thấy nhiệt độ phía bên trái hình như vừa tăng cao. Nhiệt độ cơ thể Từ Tử Sung sao luôn cao như vậy, có phải người cơ bắp thì trao đổi chất cũng nhanh hơn bình thường không?Hạ Mộng Ngư giơ tay quạt quạt qua giờ Toán, Phạm Tiểu Kiều và Mạnh Huy cứ chuyền giấy Mộng Ngư và Từ Tử Sung vừa chăm chú nghe giảng, vừa giúp hai người kia trao đổi mảnh giấy, cả quá trình không nói với nhau câu nào, hệt như hai người Huy và Phạm Tiểu Kiều đều là thành viên tích cực của lớp, có hoạt động gì thì phía nam sẽ có Mạnh Huy đứng đầu, bên nữ sẽ có Phạm Tiểu Kiều, vậy nên quan hệ của hai người không tệ hiểu họ đang nói gì, từ đầu đến cuối rất tập trung chuyền giấy, ngay cả khi cô xuất hiện bên cạnh cũng không phát hiện Toán vẫn giảng bài, tay cầm giáo án, giả bộ lơ đễnh đi đến cạnh Mạnh Tử Sung đá Mạnh Huy một cái, nhưng ông mãnh này vô cùng trì độn, căn bản là không để ý gì, chỉ hăng hái mở tờ giấy ra kịch vì thế mà xảy Huy còn chưa kịp đọc thì tờ giấy đã bị cô giật mất."Mạnh Huy, Phạm Tiểu Kiều, hai cô cậu có cái gì mà không thể nói trong giờ của tôi à? Tập trung thế cơ mà, tôi lườm mấy lần mà không phát hiện ra!"Mạnh Huy và Phạm Tiểu Kiều một người che mặt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mặt cô giáo, một người ngồi thẳng đơ, vẻ mặt hoảng Toán mở tờ giấy ra, nói bằng giọng kỳ quái, "Để tôi đọc xem nào, cho cả lớp nghe xem rốt cuộc cô cậu đang bàn cái chuyện quốc gia đại sự gì nào."Mạnh Huy và Phạm Tiểu Kiều không hẹn mà cùng nhìn liếc qua bạn ngồi cạnh, căng thẳng đến mức tóc gáy dựng đứng hết cả rồi, đại sự bất thành rồi."Định mệnh, hai đứa kia lạ cực luôn.""Không phải bà không biết hai đứa nó nhìn nhau không vừa mắt mà."Trong lúc cô Toán đọc nội dung tờ giấy, cả lớp đều vểnh tai nghe chăm chú. Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung cũng nhanh chóng chú ý, hai đứa ngốc này đang bàn luận về hai đồng thời quay sang nhìn người ngồi cạnh bàn, một bên ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ, một bên thì trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến Huy và Phạm Tiểu Kiều lập tức rụt cổ, không dám nhìn bạn cùng rồi, chết rồi..."Cô cậu đang nói ai đây?", cô Toán cũng nổi lòng hiếu kỳ, đẩy nhẹ gọng kính lên rồi tiếp tục đọc, "Làm thế nào bây giờ, tôi ngồi cạnh bọn nó mà còn cảm thấy ngại cơ."Trong nháy mắt, cả lớp đã hiểu ra, đồng loạt nhìn sang Từ Tử Sung và Hạ Mộng Toán đọc tiếp, "Đúng, nếu Linh Hoa cho tôi ngồi cạnh học thần thì có phải tốt rồi không, bọn mình không phải ngại nữa..."Những lời này vừa được đọc ra, mọi người đều biết là Mạnh Huy chủ nhiệm tên là Lý Linh Linh, Mạnh Huy vẫn thường nói cô chủ nhiệm là bông hoa của lớp, vậy nên mới gọi cô là Linh Hoa."Hừ, thế thì hời cho ông quá. Nói, có phải ông thích Tiểu Mộng Ngư nhà tôi không?"Ừm, câu này chắc chắn là Phạm Tiểu Kiều nói. Cả lớp đều dựng tai lên nghe, đến thở mạnh còn không dám, chỉ sợ quấy rầy cô đọc là phấn khích."Đâu mà... Tôi chỉ muốn xin học thần chỉ giáo mấy vấn đề bài vở thôi.""Chó má, ông ham học lúc nào thế? Ông nói thật đi, ngày nào ông cũng nhìn chằm chằm Hạ Mộng Ngư còn gì.""Nếu không vì lời Từ Tử Sung nói thì tôi còn lâu mới nhìn học thần nhé.""Hả? Từ Tử Sung nói gì?""Nó bảo Hạ Mộng Ngư rất nguy hiểm, tôi cứ nghĩ mãi sao Hạ Mộng Ngư lại nguy hiểm, thế nên mới nhìn cậu ấy đấy chứ."Nghe đến đó, Hạ Mộng Ngư cau mày nhìn Từ Tử Sung, bực bội lườm ấy cảm thấy cô nguy hiểm? Kỳ lạ, cậu ấy bạo lực như vậy mà cô còn không cảm thấy cậu ấy nguy hiểm. Thế mà lại nói là trêu tức cô mà...Thần sắc Từ Tử Sung vẫn không hề thay đổi, trông vô cùng bình tĩnh, cậu cũng không đáp lại ánh mắt của Hạ Mộng Mộng Ngư đành quay đầu lại, tiếp tục giả vờ đọc nó, xấu hổ dã vào tính cách thâm nho của cô Toán, không thể nào không đọc tiếp."Tôi bấm tay tính toán mới cảm thấy có gì đó rất lạ... Tại sao Từ Tử Sung lại bảo Hạ Mộng Ngư nguy hiểm? Cậu ta có nói với ông không?""Bà không phải là không biết Từ Tử Sung khó cậy miệng lắm. Nếu nó nói cho tôi biết thì tôi còn quan sát làm cái gì? Thật chẳng hiểu nổi sao hai đứa nó lại lạ thế nữa...""Ôi giời, Mộng Ngư nhà tôi cũng lạ cơ, chẳng hiểu sao nó lại không thích Từ Tử Sung. Nhưng có khi cả lớp chỉ có tôi với ông biết là học thần học bá ghét nhau nhỉ?"Hay, giờ thì cả lớp đều biết Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung ghét cuộc cô Toán cũng đọc xong tờ giấy, kẹp vào quyển giáo án, sau đó cũng ngại ngùng ho nhẹ một sinh trung học bây giờ, sao quan hệ lại phức tạp thế chứ."Mạnh Huy, Phạm Tiểu Kiều, từ nay về sau cấm chuyền giấy trong giờ!", cô Toán cố che đi vẻ xấu hổ, lại tiếp tục nói, "Thôi được rồi, cả lớp tập trung lên bảng, chúng ta tiếp tục nói về vấn đề ban nãy."...Trong lòng biết một người không thích mình cũng bình thường, nhưng được một người khác xác minh rồi nói cho thì lại là tâm trạng dĩ Hạ Mộng Ngư đã không thoải mái khi ngồi cạnh Từ Tử Sung, giờ cả lớp lại nghĩ họ không ưa nhau, vậy nên cô càng cảm thấy mất tự nhiên hơn. Hình như mọi ánh mắt đều đổ vào họ, đang judge họ không khí giữa hai người càng thêm kỳ quái, thế nên Mạnh Huy và Phạm Tiểu Kiều ngoan ngoãn một cách bất ngờ, biết hai người bạn cùng bạn đang không có tâm trạng nên không dám trêu lớp xì xào bàn tán, nhưng thế giới của học thần và học bá, họ không hiểu, có lẽ là sự ganh đua giữa những người học giỏi thôi. Vấn đề đó quá xa xôi, mọi người vẫn là quan tâm trưa nay ăn gì là học thêm trong kì nghỉ hè nên sáng chỉ học đến mười một giờ là tan, hai giờ chiều mới học tiếp, giữa buổi có đến hai tiếng để nghỉ thường, hội con trai sẽ đi chơi game, con gái đi mua sắm hoặc ngủ bù. Hạ Mộng Ngư từ chối lời mời đi dạo phố với Phạm Tiểu Kiểu, một mình bắt xe đến cửa hàng yêu hàng này chủ yếu phục vụ món Tây, nhưng cũng bán thêm cả đồ ăn nhẹ. Hạ Mộng Ngư cảm thấy món ngon nhất của họ là bánh ngửi thấy mùi bánh mì, Hạ Mộng Ngư cảm thấy như được cứu dỗi, tâm trạng không tốt cũng đỡ hơn mì là một trong những đồ ăn đơn giản nhất, chỉ cần bột mì, muối, nước là xong. Chất lượng bạt bánh ra sao tùy thuộc vào thời tiết, độ ẩm, có thể kết hợp đa dạng, chỉ cần nhồi bột với nguyên liệu ưa thích rồi cho lên men là được. Cuối cùng tạo hình thế nào thì ra hình thù như Mộng Ngư chọn mấy chiếc, trong đó có một chiếc là bánh matcha. Cô cắn thử, bên trong có bạch đậu, phô mai, hạch đào, nho Hạ Mộng Ngư là người giỏi giao tiếp nên gần như ngay từ lần đầu đến cửa hàng đã tạo được mối quan hệ tốt với cả đám nhân viên. Mỗi lần Hạ Mộng Ngư đến mua bánh, nhân viên cửa hàng sẽ đều kêu ca với cô vài câu về tay đầu bếp. Chẳng hạn như tay đầu bếp rất lắm chuyện, chỉ là đường cát thôi mà phải nhập từ ba nước khác nhau, bạch đậu phải là đậu Hàn Quốc, phô mai phải nhập từ Italy, bột mì phải là hàng Pháp... Vậy nên họ có chuỗi bảy cửa hàng, ông chủ chắc là phiền đến chẳng phải là đương nhiên sao?Mặt ngoài Hạ Mộng Ngư đáp lời nhân viên, nhưng trong lòng thì lại nghĩ, đợi sau này cô làm đầu bếp sẽ còn tỉ mỉ hơn. Ví dụ như bánh mì này, tuy hương vị không tồi, nhưng phô mai Ý và bạch đậu có chút gì đó không hợp. Nếu là cô, chắc chắn sẽ đổi thành phô mai Nhật, tăng một chút độ ngọt, rồi đổi nho khô thành đậu đôi khi hương vị hòa quyện còn quan trọng hơn cả thành phần phong một gói to đầy bánh mì về trường, Hạ Mộng Ngư không quay lại lớp luôn, mà tìm một góc yên tĩnh, rồi ngồi xuống một gốc cây đại thụ bắt đầu ăn Mộng Ngư có một khuyết điểm, giữ đồ thà mua cho người ta một phần ăn, chứ nhất quyết không chịu đưa đồ mình đang ăn cho người Tiểu Kiều từng nói, nếu Hạ Mộng Ngư có thể chia sẻ đồ ăn cho ai, thì người đó nhất định là người Hạ Mộng Ngư Mộng Ngư cắn một miếng bánh, nở một nụ cười vô cùng thỏa nghe truyền ra giọng đọc vừa hoàn mỹ vừa gợi cảm của một giáo viên người Pháp. Cô có cảm giác như mình đang tới Pháp rồi, vào lúc mười giờ sáng, ngồi bên một quán cà phê ven đường phố Pháp, ăn một chiếc bánh mì nóng hổi vừa ra giơ tay, ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh mặt trời xuyên qua kẽ tay rọi mộng gần trong gang nhiên, Hạ Mộng Ngư cảm giác bên cạnh mình có động tĩnh. Cô gỡ tai nghe ra, nghi hoặc quay đầu lại, chợt thấy Từ Tử Sung đã ngồi xuống cạnh mình từ khi nào không biết."Ngon thế sao?", Từ Tử Sung chỉ có hai người, Hạ Mộng Ngư lại chẳng thấy xấu hổ."Ngon chứ...", Hạ Mộng Ngư Từ Tử Sung không nói gì, Hạ Mộng Ngư đành khách sáo hỏi, "Cậu có muốn nếm thử không?""Được."Từ Tử Sung cũng không làm khách. Hạ Mộng Ngư đưa túi bánh bên cạnh cho Từ Tử Sung, để cậu chọn lấy một cái. Từ Tử Sung liếc nhìn, mỗi cái một vị khác nhau."Không có cái giống cái cậu đang ăn.", Từ Tử Sung nói."Không phải là cậu thích ăn vị này đấy chứ?""Trông có vẻ ngon."Hạ Mộng Ngư hơi khó xử, cúi đầu nhìn chiếc bánh bị mình cắn dở, nhưng rồi cũng không do dự nhiều mà bẻ một nửa cho Từ Tử Sung."Tuyệt vời.", Từ Tử Sung nói."Cậu còn chưa ăn mà đã khen? Làm màu...""Tôi không nói là bánh tuyệt.", Từ Tử Sung nhìn chằm chằm Hạ Mộng Ngư, đồng thời há miệng cắn một miếng bánh, "Có điều, bánh cậu chọn cũng rất ngon."Hạ Mộng Ngư ngoảnh mặt đi không nhìn cậu, cũng không muốn đối diện với ánh mắt của cậu, nhưng cô vẫn cảm thấy ánh mắt ấy đang nhìn người Từ Tử Sung đúng là vô cùng biết làm người ta bồn chồn."Thế vừa nãy cậu không nói bánh mì tuyệt vời thì cái gì tuyệt vời?", Hạ Mộng Ngư cắn một miếng bánh, thuận miệng hỏi, hòng che đi vẻ xấu hổ của mình."Tôi nói tuyệt vời là vì trước giờ chẳng phải cậu không chia đồ ăn cho người khác sao?", Từ Tử Sung nhếch khóe môi, kéo theo một nụ cười thoải mái, "Xem ra cậu không ghét tôi như lời Phạm Tiểu Kiều nói."..."Vốn dĩ không, nhưng giờ có." Bầu không khí vốn đang tốt đẹp, chỉ vì tiếng rống của Hạ Mộng Ngư mà trở nên sống sượng trong nháy Tử Sung thầm cảm thấy may mắn, may mà Hạ Mộng Ngư không rống lên khi anh còn đang ở trong cô, không thì có thể anh sẽ mắc lỗi mất…“Đúng!”, Từ Tử Sung đáp.“Đúng cái gì?”“Đúng là không dùng.”Hạ Mộng Ngư tức điên lên, nhưng vừa mới xuống giường, đang định bước chân thì lập tức cảm nhận được cơn đau nhức dưới thân. Cô ngã vật ra, may mà được Từ Tử Sung đỡ lấy, bế về giường.“Em đừng sợ.”“Đương nhiên là em sợ rồi!”, Hạ Mộng Ngư phì phò nói “Em còn chưa tốt nghiệp ở chỗ lão Golden đâu, nếu giờ anh với em mà tạo người thành công thì sự nghiệp của em phải làm sao bây giờ? Thế chẳng phải em nhịn nhục trong cái bếp đấy vô ích rồi sao?”“Còn chưa xảy ra chuyện gì, đừng căng thẳng vội.”, Từ Tử Sung nói “Đây không phải câu em dạy anh sao?”Hạ Mộng Ngư thở dài, cũng phải.“Thế phải làm sao bây giờ?”“Mấy hôm nữa đi xét nghiệm sớm, có kết quả rồi thì tùy em.”Cũng không có cách nào tốt hơn. Hạ Mộng Ngư lại nằm xuống, sau đó trừng mắt nhìn Từ Tử Sung, “Không phải là anh cố ý đấy chứ? Đã hẹn anh đêm nay gặp lại rồi mà anh cũng không thèm chuẩn bị bao.”“Tại vì anh không định làm ở đây.”Hạ Mộng Ngư câm nín. Thế này là lỗi tại cô sao?“Khát quá.”, Hạ Mộng Ngư giơ chân đá Từ Tử Sung một cái, “Rót cho em cốc nước.”Từ Tử Sung cười, có lẽ cũng chỉ có Hạ Mộng Ngư mới dám sai bảo anh như vậy, nhưng anh bị sai mà vẫn vô cùng sung sướng. Đã nhiều năm rồi không được cảm nhận cái tính đồng bóng của cô, thật ra có chút nhớ xuống giường. Ánh đèn tỏa một vầng sáng mỏng trên anh, tôn lên vóc dáng hoàn mỹ như thiên thần từ trời xuống trần Mộng Ngư không kìm được tiếng thở dài, lại vào lúc Từ Tử Sung xoay người, cô mới chú ý đến hình xăm trên lưng xăm kia…Từ Tử Sung rót cho Hạ Mộng Ngư một cốc nước, lúc quay lại, anh thấy cô đang dùng ánh mắt kỳ lạ để nhìn mình.“Sao thế?”Hạ Mộng Ngư nhận lấy cốc nước rồi đặt sang một bên, sau đó đắc ý nói “Tốt lắm, em biết anh vẫn luôn coi em là nữ thần mà.”Từ Tử Sung nhíu mày.“Anh mau xoay người lại cho em xem cái hình xăm sau lưng anh nào.”, Hạ Mộng Ngư nào mà Từ Tử Sung lại tỏ vẻ ngượng này gặp lại, Hạ Mộng Ngư luôn cảm thấy Từ Tử Sung chững chạc hơn rất nhiều. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy anh của bây giờ có chút liên hệ với anh của ngày đó, anh cũng như vậy, lúc xấu hổ cứ hay nghiêng đầu.“Nhìn một cái thôi…”, Hạ Mộng Ngư cười hì Tử Sung hết cách, đành quay người để Hạ Mộng Ngư nhìn hình xăm sau lưng Mộng Ngư ngắm kỹ, quả nhiên, hình xăm sau lưng Từ Tử Sung chính là cô!Hình xăm trên cánh tay Từ Tử Sung tràn ngập cảm giác tà ác, nhưng hình xăm sau lưng anh thì lại hoàn toàn trái ngược. Đó là một nàng tiên nữ đang chơi đàn hạc, nàng có gương mặt y hệt Hạ Mộng Ngư. Cả bức vẽ dịu dàng, ngọt ngào, mơ mộng như thể không nên có ở trên người Từ Tử Sung vậy.“Đây là em đúng không?”, Hạ Mộng Ngư hỏi.“Ừ…”“Sao anh lại xăm hình em lên người?”Từ Tử Sung trầm mặc không nói. Câu hỏi này, anh phải trả lời thế nào đây?“Giống thật đấy, chỉ liếc mắt một cái thôi đã biết là em rồi, đúng là rất sống động.”“Ừ.”, Từ Tử Sung thoáng dừng rồi nói tiếp “Thợ xăm giỏi.”Hạ Mộng bật cười, gương mặt lộ vẻ đắc ý, cô cố ý trêu anh “Tốt lắm… Anh không đặt em vào lòng mà lại bê em lên người!”Từ Tử Sung bị trêu mãi, cuối cùng hờn giận ấn cô xuống giường, gằn giọng nói “Anh không chỉ muốn bê em lên người, mà còn muốn đặt em dưới thân nữa cơ!”Thấy Từ Tử Sung lại định nhào đến, Hạ Mộng Ngư vội vàng xin tha.“Đừng, đừng, đừng, chịu không nổi, em không chịu được thật, đau quá đi!”, Hạ Mộng Ngư mếu máo Tử Sung nén giận, chẳng biết làm gì với cô nên chỉ đành hôn cô một cái thật kêu, “Đỡ rồi thì sẽ xử lý tiếp, em đúng là ngứa đòn mà.”Hạ Mộng Ngư vênh váo đắc ý, ôm lấy cổ Từ Tử Sung rồi nói “Tại sao anh lại xăm em thành tiên nữ? Có phải em là tiên nữ của anh không?”“Phải!”Thấy Từ Tử Sung đáp dõng dạc như vậy, Hạ Mộng Ngư lại có chút không hài lòng, “Chắc chắn còn có nguyên nhân khác, nói mau.”Từ Tử Sung bó tay với Hạ Mộng Ngư, anh vùi đầu vào tóc cô, rầu rĩ nói “Em nghe chuyện thần thoại về Pan chưa?”“Gì cơ?”“Chuyện của Pan với tiên nữ Nymph.”Pan là một vị thần rất giỏi thổi sáo, tiếng sáo của chàng réo rắt lay động lòng người. Nhưng vì bộ dạng chàng quá xấu xí, lại ngại ngùng tự ti, thế nên chẳng có tiếng tăm gì. Pan vẫn luôn ái mộ một nàng tiên chơi đàn hạc trên đỉnh Olympus, có điều, chàng vẫn biết mình dung mạo thô kệch, thế nên không dám bộc lộ tình cảm của mình với nàng. Chàng chỉ có thể ngày ngày ngồi bên một bờ hồ bị nguyền rủa, một mình tấu nhạc. Hồ nước này có một truyền thuyết, rằng chỉ cần đầm mình vào trong đó là sẽ hóa thành cá, thế nên không có vị thần hay loài vật nào dám đặt chân đến đây. Chỉ có Pan vẫn cứ ngồi bên hàng cỏ sậy thổi khúc nhạc dìu dặt, hy vọng nàng tiên nữ mình yêu sẽ có ngày nghe một ngày, các thần tập trung dự tiệc. Bỗng một con quái thú trăm đầu lao vào đại sảnh. Tất cả các vị thần đều không thể khống chế được con quái thú, chỉ có thể tránh đi. Nhưng chính trong lúc nàng tiên nữ kia hoảng sợ, chỉ biết đứng yên nhìn con quái thú đùa cợt mình, thì chàng Pan vốn luôn rụt rè lại xông ra, ôm lấy nàng tiên rồi bỏ quái thú đuổi theo, Pan biết mình chạy không nổi, liền liều mình nhảy xuống dòng nước bị nguyền rủa kia. Pan nâng cao nàng tiên lên, còn mình thì đứng giữa hồ nước. Con quái thú không dám nhảy vào nước nên đành phải bỏ con quái thú đi khuất, Pan mới cẩn thận đặt nàng tiên nữ lên bờ. Nàng cảm kích muốn kéo Pan lên, nhưng nửa dưới của chàng đã biến thành chính là câu chuyện thần thoại về Pan. *Na ná thần thoại về chòm sao Ma KếtChàng đầm mình vào dòng nước, chỉ vì muốn bảo vệ người con gái yếu ớt kia. Với cặp sừng dê và gương mặt xấu xí, chàng là vị thần Pan thô kệch nhất, rồi lại vì con hồ bị nguyền rủa đó, chàng trở thành sinh vật u sầu nhất chốn nước như hồ nước là tận cùng của thiên hà, tích đọng bao đau khổ của tháng năm, tình cảm chôn giấu trong lòng, lại hệt như con thủy quái ẩn mình dưới đáy khắc lấp lánh nhất đời chàng, có lẽ chính là giây phút chàng nâng nàng tiên lên, làm người anh hùng của chính là lai lịch của hình xăm trên người Từ Tử quái vật đầu dê mình cá trên cánh tay là anh, còn nàng tiên xinh đẹp sau lưng chính là Hạ Mộng vẫn luôn nghĩ như vậy, mong dùng bàn tay của mình để gánh lấy tương lai của Hạ Mộng làm anh hùng của cô cả đời.…Người trong lòng anh khẽ run Tử Sung cúi xuống nhìn Hạ Mộng Ngư, cô đang khóc.“Khóc cái gì chứ?”, Từ Tử Sung đau lòng Mộng Ngư lắc đầu, cô không nói gì, chỉ vừa thút thít vừa chùi nước lúc quen nhau, Từ Tử Sung đã nhận mình là Pan, ai lại ngờ được đó là lời tiên đoán cho cuộc đời của họ như Tử Sung đứng trong hồ nước bị nguyền rủa, hai tay nâng cô lên. Anh cho cô tự do, để cô không bị quái thú nuốt chửng, để cô có thể sống cuộc đời thuộc về mình. Nhưng anh lại không kịp cứu chính mình, cứ thế rơi vào hồ nước tăm tối, hóa thành con thủy quái đáng sợ. Mỗi một vết thương trên người anh, đều là vì cô mà có.“Anh có hối hận không?”, Hạ Mộng Ngư Hạ Mộng Ngư vẫn chưa nói hết lời, nhưng Từ Tử Sung hiểu cô đang nghĩ gì.“Sao có thể chứ? Đừng nói mấy câu khờ như vậy.”“Tại sao?”“Vì sau này, Pan từ một vị thần bình thường đã biến thành một chòm sao trên trời.”Nàng tiên nữ ấy khiến Pan trở thành con quái vật bị nguyền rủa, nhưng chàng vẫn yêu nàng một cách vô điều kiện. Vì tình yêu này, Pan có đủ dũng cảm để đối kháng với vận mệnh, dám chiến đấu với con quái thú hung dữ, vì thế, tinh thần mạnh mẽ của chàng mới khiến các thần cảm động, và rồi chàng được hóa thành chòm sao sáng trên trời yêu khiến một chàng Pan tự ti, nhát gan không bao giờ hư Mộng Ngư ôm lấy Từ Tử Sung rồi nói “Nhất định là mấy năm qua anh đã chịu nhiều khổ cực rồi.”Từ Tử Sung có vẻ không mấy để ý, anh điềm tĩnh nói “Không có.”“Mà kể cả có thì cũng bình thường thôi, ai mà không bị thương chứ, bị thương đối với đàn ông mà nói đâu phải chuyện xấu… Với lại, vết thương trông gớm ghiếc thế thôi, chứ anh không đau.”Hạ Mộng Ngư nghẹn lời, quả nhiên, không thể nói mấy lời lãng mạn với loại đàn ông như Từ Tử Sung. Cô nhẹ nhàng tựa vào ngực Từ Tử Sung rồi khẽ thở điều, cô bỗng nhiên nghĩ ra một việc.“Từ từ đã, anh xăm hình này, là vì thần thoại anh vừa kể đúng không?”“Ừ.”“Anh thích truyện thần thoại đấy à?”“Ừ.”“Nhưng mà từ năm lớp Mười, anh đã biết đến Pan, còn dùng tên đấy làm nghệ danh mà, đúng không?”“Ừ.”Hạ Mộng Ngư ngẩng đầu, cô híp mắt nhìn Từ Tử Tử Sung hơi nhíu mày, không biết trong đầu con thỏ tinh này lại đang nghĩ đủ thứ chuyện lung tung gì nữa.“Chắc chắn trong lòng anh phải có cảm xúc gì đấy thì mới thích cái truyện thần thoại kia.”“Phải.”, Từ Tử Sung vẫn không biết rốt cuộc Hạ Mộng Ngư muốn hỏi gì.“Sến quá đi, Từ Tử Sung, không phải là từ năm lớp Mười, anh đã thích em rồi đấy chứ?”Từ Tử Sung sửng sốt, lại bất giác nghiêng đầu, ngượng ngùng hắng óc con thỏ tinh này xoay chuyển nhanh thật đấy, không ngờ, tâm tư anh giấu kín bao nhiêu năm nay, cuối cùng lại bại lộ vì một câu chuyện thần thoại.“Anh nói đi, có phải từ năm lớp Mười đã yêu thầm em không?… Trả lời em mau!”“Phải!”, Từ Tử Sung chỉ có thể thừa nhận. Editor JinsHạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung trong trường học vốn đã không vừa mắt suy nghĩ của Hạ Mộng Ngư luôn cảm thấy, Từ Tử Sung là một tên "mọt sách bốn mắt" vô cùng nóng Tử Sung thì lại thấy, Hạ Mộng Ngư đúng là "đứa học trò ngoan" của đến khi cả hai cùng xuất hiện trên sàn đấu của câu lạc bộ...Một người vận bộ đồ thi đấu, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp, là nhà vô địch boxing liên tiếp 99 người diện váy ngắn, để lộ bắp đùi trắng nõn, là một boxing cheerleader vạn phần khiêu Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau....Ngụy quân tử!Giả đứng đắn.

em chi co the thich anh